Truyện: Xin Lỗi Kiếp Này! Chap 41+42 ... Hai đứa đang tâm sự thì đứa con gái của Vi giật mình tỉnh dậy khóc ré lên. Bỏ bữa giữa chừng, Cái Vi trèo tót lên giường dỗ dành, rồi cộn cả cái áo đang mặc lên quá ngực chìa vú ra cho con bú. Đứa trẻ chả hiểu sao lại chả chịu bú rồi cứ cong người lên khóc lóc. Một lần nữa, hình xăm Của nó lại hiện ra ngang eo lấp ló bởi da bụng còn sồ xề, đợt nó tát hôm cưới Tú cũng đã nhìn thấy nhưng rồi quên bẵng đi, giờ nó cho con bú, vết xăm ấy khiến Tú thắc mắc ,cô liền hỏi: -Tao tưởng mày ghét xăm lắm cơ mà, sao mà dám xăm hình to thế. Ngày xưa thời đi học thôi, chứ đợt học đại học bố mẹ tao nợ nần nhiều tao chán quá nên đi xăm , ngoài hình này ra tao còn mấy cái hình bé bé nữa ấy chứ. -Nhưng sao mày xăm cái số này to thế, chả đẹp gì cả. Tú lại hỏi, nó thành thật trả lời: -Nói chung là có nhiều lí do, đáng lí ra tao bé hơn mày một tuổi, nhưng hồi nhỏ tao bị mất giấy khai sinh,mẹ tao đi làm lại, mà bà ấy có nhớ năm đẻ ra tao đâu , nên lấy nhầm. Với cả, hồi học đại học tao yêu một cái thằng , xong nó dẫn tao đi xăm. Yêu đương vài năm nó chán nó bỏ, giờ còn mỗi hình này là theo tao cả đời. Lắm khi nhớ lại, tự động viên bản thân rằng mình xăm đúng năm sinh của mình chứ chẳng vì thằng khốn nạn nào cả. Cái Vi cười, Tú nhìn bộ dạng thê thảm của nó mà thương hại vô cùng. Biết cái tính nó ngang ngược trước giờ không nghe ai, nhưng Tú vẫn nói: -ở đây mà khổ quá thì li hôn đi mày ạ. Sang bên nhà mẹ tao ở, bà Tiến có mỗi mình, bà ấy chăm sóc cả mẹ cả con. Sau này mày đi làm, bà ấy ở nhà chăm cho. Nói thật, để mẹ tao ở nhà một thân một mình,tao cũng thấy tội. Không thì mỗi lần nó đánh mày cứ gọi tao, tao bảo mấy thằng đến đập cả nhà nó luôn. Vi gật đầu, đặt con vào giường ,nó đáp: - Ở hay đi tao cũng không dễ dàng gì mày cũng biết mà. Dù gì tao và nhà nó cũng làm nghề giáo viên, sợ điều tiếng ra ngoài không hay, có nhiều khi bà Trâm vừa chửi tao như hát nhưng có người đến nhà bà lại ân cần, mẹ mẹ con con thân mật ngay. Thôi, cứ biết thế đã, có gì tao sẽ nói với mày sau. Tú gật đầu thở dài, cuộc sống Của nó cô cũhg chỉ biết tham gia, động viên là nhiều, chứ đời làm gì có ai sống hộ ai bao giờ. Hai người ngồi cứ tỉ tê ôn lại chuyện cũ, cái thời còn độc thân, sang chảnh, tự do thoải mái biết bao, bây giờ lấy chồng như kiểu sập vào hố xí vậy . Cái Vi chán nản than trời: - nếu bây giờ bắt tao làm gì để trở về thời tự do, tao xin nguyện đánh đổi mọi thứ. Chơi chán, Tú đi về, trước khi rời đi, Tú cho con nhà Vi khối tiền, dặn nó có khó khăn gì cứ nói, giúp được cô nhất định sẽ không từ chối. Đi ra ngoài thì vẫn thấy Hoàng đứng đấy, ánh mắt nhìn Tú như muốn nói điều gì, nhưng lại không dám mở lời. Tú nhíu mày tức thay cho cái Vi, cô nói: -Ánh mắt âu yếm này mày lên để dành nhìn vợ mày ấy. Sống mà cái gì cũng không quyết được thì dẹp cha đi cho lành. Bỏ đi , Hoàng chỉ còn biết đứng trông theo, trong buồng, cái Vi cũng nhìn từ lỗ thoáng ra, mặt lạnh tanh vô hồn. Lái xe về nhà, chưa bao giờ Tú lại cảm giác nhà xa vời đến thế, muốn yên ổn cũng không xong. Nhưng cô lại không thể không về, sau đợt này, chắc cô cũng tính ra ở riêng xem thế nào, chứ sống cùng cái Sương,ông bà Xuân, có ngày cô tăng xông mà chết mất. Ngôi nhà rộng rãi, kiên cố tỏ sự giàu sang nhưng lại che đậy được sự thối nát khá chuyện nghiệp. Hùng vẫn ngồi ở ngoài ghế trước hè cùng hai con mắt thâm đen, thấy vợ về mà hắn ngỡ thấy hổ liền sợ đến cụp vòi. Cái Sương và ông bà Xuân đi đâu không có nhà, nghĩ mà cũng lạ, lúc nào cũng giới thiệu bố mẹ làm cơ quan nhà nước ấy vậy mà chưa thấy đi làm bao giờ, giống y như Hùng, đi làm 1 một còn đâu nghỉ cả tháng. Chả biết tiền ở đâu ra mà nhà hắn lại xây được quả biệt thự khang trang như vậy. Tối về, ông bà Xuân tươi cười từ ngoài sân, mang theo một bọc tiền, thấy Tú ngồi ngoài ,bà Xuân cố tình nói to: -Đấy, người ngoài người ta còn biết sống thế ,chứ cái ngữ mang danh người nhà mà chả giúp đỡ được gì, loại vô tích sự. Vì đang mải bàn việc với Quốc qua điện thoại nên Tú không nói, chứ cô mà rảnh thì khối người lại rời răng. Bực bội về phòng thay quần áo ,bà Xuân liền nói với chồng: -Mẹ Kiếp, tôi mà biết nó láo toét thế này, tôi chả thèm mà cho con mình lấy nó. Nuôi con trai bao năm vất vả, còn chưa dám tát nó cái nào, ấy vậy mà nó đập con mình như kiểu đánh con gà con chó. Mà nó làm giang hồ thế biết cái thai có phải cháu nhà mình hay là con thiên hạ ,không khéo thằng Hùng ngáo ngơ lại để con đĩ ấy dắt mũi cũng là. Ông Xuân thấy vợ nói thì nhếch mép cười ,ông đáp: -Thế sao mới đầu bà khen nó thật thà cơ mà. Nhìn nó đánh chồng thì bà biết nó rồi đấy, tốt nhất là đừng động đến nó, dùng lời ngon ngọt mà khều được đồng nào thì khều. Còn không, lấy cớ đuổi cổ đi là xong ,chứ dây vào nó không dây được đâu. Tối hôm ấy, Hùng lên phòng định ngủ, thấy vợ ngồi thù lù thì hắn sợ, biết thân biết phận xuống đất nằm. Đêm Tú cũng chẳng ngủ được,có rất nhiều chuyện để suy nghĩ. Gió Đêm mát mẻ vô cùng, nhà Hùng xây trong ngõ vừa mát lại rất tĩnh lặng, nói không ngoa chứ con muỗi bay qua cũbg nghe thấy tiếng. Tú lại mở cửa sổ nhìn ra ngoài hít thở không khí tròn lành,mang một bụng tâm sự, ấm ức và cả những thắc mắc. Nhìn vào trong thấy chồng mình nằm ngủ béo như con lợn thiến lại càng chán, Tú không biết bản thân mịn liệu có làm đúng, có suy nghĩ đúng hay không? Bất ngờ,một làn gió nhẹ từ sân thổi vút lên cửa sổ khiến Tú rùng mình , mắt thao láo nhìn xung quanh ,bỗng trước cổng, cô thấy bóng dáng hai đứa trẻ con ,chúng...lại xuất hiện. Đang chán tự nhiên lại gặp được" bạn" Tú khá vui. Vẫy vẫy chúng nó lên đây thì đứa trẻ ấy liền lắc đầu , vẫn là đôi mắt trĩu buồn đến vô cùng tận. Cuối cùng, nó dắt tay em mình đi, trên tay đứa trẻ vẫn còn cầm con gấu vàng quen thuộc. Tú vội vàng gọi chúng : -Này, từ từ, đợi chị đã! Tú chạy hùng hục xuống nhà rồi vụt ra ngoài cổng, nhưng chẳng có ai ở đây hết. Hụt hẫng đi vào, hình ảnh con gấu vàng cứ gây ám ảnh với Tú mãi, chợt nhớ ra Hùng cũng có một con, sẵn đang không ngủ được, Tú một mình đi tìm. Vì sợ chồng mình biết, Tú không dám bật điện, chỉ dám lấy đèn điện thoại soi , nhưng tìm mãi cũng không thấy con gấu vàng đâu cả. Ngồi bệt xuống đất thở Hồng hộc, từ khi phát hiện hai đứa trẻ con đến khi thấy Hùng cũng có con gấu ấy. Tú cứ có cảm giác sự trùng hợp này không phải ngẫu nhiên. Hai đứa trẻ này luôn muốn cho Tú biết một điều gì đó, chúng luôn ra dấu hiệu nhưng cô lại thực sự quá mơ hồ. Mệt mỏi một lúc , Tú cũng leo lên giường nằm, trong mơ cô lại thấy hai đứa trẻ con ấy, chúng đứng bên gốc cây hoa trà mi ở nhà cô. Hùng và Tú sang bên ấy rồi cự cãi, bất ngờ hắn nhổ cây trà mi lên thấy một cái đầu tròn trọc lốc của trẻ con khuôn mặt của nó không có mắt, đòi từ mang tai hốc mắt ,từ mồm cứ tủa ra lúc nhúc. Cây trà mi bất chợt bốc cháy dữ dội cuốn lấy hai đứa trẻ con xấu số tội nghiệp khiến Tú gào lên thảm thiết. Giật mình choàng tỉnh,đấy chỉ là một giấc mơ, ấy vậy mà chân thực đến lạ thường. Từ khi mang bầu, cô lại càng dễ bị xúc động mạnh, hễ cứ thấy trẻ con cô lại thấy thương chúng như con. Trong lòng rấy lên một nỗi bất an mơ hồ. Cắm ra ngoài ban công ba nén nhang, Tú chắp khấn nôm: - Các em!nếu các em thực sự chết oan, hay có uẩn khúc gì hãy cho chị biết, nhất định chị sẽ giúp đỡ ... Nhưng đáp lại cô chỉ có tiếng lá cây xào xạc,và một cơn gió khẽ lùa qua mái tóc khiến cô rùng mình , dường như chúng đã nghe thấy nhưng lại không xuất hiện thêm một lần nữa. Ngày hôm sau,Tú dậy sau cùng ,cả nhà đã đi đâu hết cả, bà Xoan thấy Tú dậy thì hỏi: - Ôi, tôi tưởng cô cũng đi rồi, cô không đi chung với ông bà Xuân à? Bà Xoan ngạc nhiên, Tú hỏi: -Họ đi đâu hở bác? -Nghe bảo đi tìm nhà để cho cái Sang mở shop bán quần áo. Thế mà tôi hỏi cô có đi không thì ông bà ấy bảo cô không ăn đâu đừng nấu. Thôi, ngồi đây,ngồi đây tôi nấu tí là xong. Bà Xoan tất tả lấy thịt trong tủ ra bắc bếp nấu phở, Tú liền xua tay: -Thôi cháu không ăn đâu bác ạ. Khi nào cháu đói cháu tự nấu cũng được. - Tôi nấu tí là xong ngay, bây giờ không phải ăn cho một mình cô đâu, cho cả đứa bé nữa . Không muốn ăn cũng phải ăn vào. Nhìn đôi tay gầy guộc nhăn nheo của bà Xoan thoăn thoắt nấu, Tú cứ ngồi nhìn mãi. Ngày hôm nay cô cũng chẳng có việc gì làm, chỉ ở nhà tâm sự với bà Xoan, cô liền hỏi: - Bác Xoan này, bác ở nhà cháu chắc lâu lắm rồi ấy nhỉ. -Ừ, tôi ở đây từ hồi cậu Hùng vẫn còn đi học, cái Sương còn bé tí. Tôi thì chẳng có con cái gì, chồng tôi chết cách đây mấy chục năm, thế nên tôi đi ở, mong sau này nhắm mắt xuôi tay chủ thương mà cho một cỗ quan tài... Giọng bà Xoan trầm đục rồi lạc đi ở mấy câu cuối. Tú cảm thấy bà Xoan tội nghiệp vô cùng: -Bác còn khỏe mà lo xa thế, bác yên tâm, bác mà già cháu sẽ có trách nhiệm. Bà Xoan nhìn Tú cười, bà tin Tú là người tốt, người già như bà Xoan nhìn người chả mấy khi sai bao giờ ,bà nói: -Tôi nói thật, cô tốt bụng chẳng sống yên ổn với nhà này đâu. Thứ lỗi cho tôi nhiều chuyện, nhưng mà sống trong nhà này cực lắm cô ạ, tôi ở lâu tôi biết. Bà Xoan ẩn ý khuyên Tú nên đi ,nhưng lại không dám nói thẳng, Tú liền đùa: - Thế mà bác không nói sớm, giờ cháu cưới rồi thì tính thế nào.mà sao người ta ăn ở ác bác cỹng vẫn trụ lại đấy thôi. Cháu ở đây cũng có lí do riêng,nếu cháu xong việc cháu cũhg chẳng ở lại làm gì. Bưng đến cho Tú một tô phở bò, bà Xoan giục cô ăn nhanh cho nóng. Nhà chẳng mấy khi không có người, bà Xoan ngồi đối diện tâm sự: - Nói thật với cô, tôi là do mang nợ nhà ông bà Xuân nên mới ở lại. Ngày xưa chữa bệnh cho chồng ,tôi có vay mượn khắp nơi, đến lúc chồng chết mà không có tiền trả, người ta đòi mãi,tôi bán cả cái nhà đi mà không đủ trả. may sao ông bà Xuân cưu mang, họ bảo chẳbg cần gì ,tôi cứ ở đây làm giúp việc coi như là trả nợ. Tú trố mắt ra nhìn, bà Xoan thật thà quá bị kẻ khôn dắt mũi,cô nói: -Nợ thì cũng có số tiền cụ thể, ở bao nhiêu năm đấy thôi rồi ở tiếp thì phải trả lương cho bác chứ. Làm như thế khác gì bóc lột sức lao động Bà Xoan trần tình giải thích: - Phải như tôi có chồng có con cơ thì khác,đằng này chả còn gì. Chi bằng cứ làm người ở cả đời đi cho xong. Ở đây, mưa không đến mặt ,nắng không đến đầu, ngày ba bữa cơm no. Cô tính xem, như thế cũng coi như tôi có phúc rồi. Bà Xoan kể với một niềm lạc quan vô hạn, với người cô đơn như bà, thì chỉ mong căn nhà có tiếng người cho bớt cô quạnh. Dẫu biết là chủ xấu tính, nhưng cũng không làm gì khác hơn được, chỉ biết khuyên Tú hãy suy nghĩ lại trước khi quá muộn. ... Lí giải cho việc tại sao đến giờ này mới khuyên Tú rời đi, bà Xoan nói: - Mới đầu Tiếp xúc, tôi không biết tính cách cô thế nào. Nếu bẩn bựa ,ngựa ngựa giống cái Sương thì còn trụ được, chứ như cô thì hiền quá. Nói thật, hôm cô đánh cậu Hùng, tôi thấy hả lòng hả dạ lắm,nhưng không dám nói. Chồng cô nghịch ngợm từ bé, hồi chưa lấy cô cũng gái gú ra trò... Nói đến đây, bà Xoan biết mình lỡ lời nên không nói tiếp nữa. Bà sợ Tú buồn , nhưng Tú lại hỏi tiếp: -Bác này, cháu thấy bố mẹ cháu nói làm nhà nước,nhưng cháu thấy tướng này không phải, mà cũng không biết ông bà làm gì . - Làm nhà nước là ngày trước thôi, chứ bị đuổi lâu rồi cô ạ. Đợt tôi nghe phong phanh hai ông bà làm vơ vét được của nhà nước nhiều, xong về xây cái nhà này đấy. Đến lần sau bị vỡ lở, tí nữa thì phải đi tù, may sao có tiền vã vào nên mới thoát tù tội. Bởi vậy, xây nhà xong cũbg làm gì còn đồng cắc nào ,hai người cũng có tuổi rồi, thêm nữa ,hai đứa con thì không làm gì suốt ngày ăn chơi nên toàn phải vay ăn thôi. Hôm bà Xuân bảo cô mỗi tháng đưa chục triệu, tôi nghe hơi chói tại, nhưng thân mình người ở bênh thế nào được. Mọi hôm đi chợ, bà Xuân đưa tôi gần trăm nghìn là nhiều, bà ấy bảo cô đưa từng đấy chi tiêu thì ít còn đâu vào túi ông bà hết rồi. Tóm lại cô ở đây là cô khổ ,biết là mang bầu bì thế này, lại mới cưới, nhưng không sớm thì muộn, cô chả trụ được đâu. Tú nghe mà thấm thía bao điều, không ngờ nhà chồng cô lại thối nát đến độ vậy. Nhưng thôi, cô không can dự, bởi cô gan lì ở trong nhà này còn phải tìm một số chuyện khác. Tối ấy, Tú ăn tối như thường ngày, trong bữa ăn nghe mấy người nói chuyện, Tú cũng biết được cái Sương sắp sửa mở quán karaoke, mới lúc đầu còn nghe mở bán quần áo, giờ lại nghe nó mở quán hát ,công nhận cái Sương này cũng có khiếu xoay việc ghê Vốn dĩ nhà đang căng thẳng, Tú lại chẳng được lòng nhà chồng. Cô cũng muốn bám trụ căn nhà này mà không bị ai xỉa xói. Rút trong túi ra năm triệu để trước mặt cái Sương, cô liền nói: - Chị thì không giúp được gì cho em, bởi dạo này chị cũng đang kẹt, nghe cô sắp khai Trương chị mừng cho cô ,chúc cô buôn may bán đắt. Cái Sương nhìn sấp tiền hơi lùn thì bĩu môi rõ nhanh, nhưng ông bà Xuân bên ấy đã giục: -Kìa, chị Tú cho thì cảm ơn chị đi con. Chị quen biết nhiều quan hệ rộng sau này chắc chắn sẽ dẫn khách đến ... Nghe vậy, cái Sương cầm lấy mà tươi cười, công nhận nhà này cứ như bị vậy, nói chuyện mà không nhắc đến tiền hay cho tiền, thì chẳng khác nào nồi canh mà chửa cho mì chính. Có tiền vào chị em thân mật,gia đình hòa Thuận dễ thở hơn rất nhiều. Dọn dẹp phụ bà Xoan xong Tú lên phòng, nhưng chưa nằm nóng giường, điện thoại lại kêu lên, là cái Vi, nghĩ nó gọi tám chuyện, Tú nhấc máy ngay nhưng đầu dây bên kia lại không nghe được gì, ngoài tiếng đập phá ,tiếng trẻ con khóc, cùng tiếng cự cãi tạo nên một đống ồn ào: - Alô!alô!Vi ơi! Làm sao đấy? . Tú cứ nói mãi nhưng không ai trả lời, từ khi cái Vi lấy chồng vào mà nó gọi là Tú rất sợ. Và lần này cũng không ngoại lệ: - Tiên sư mày con đĩ, mày có chết ra đây đi chăng nữa tao cũng không quan tâm như đợt trước đâu. Đứa trẻ này không phải con tao, việc gì tao phải bận lòng . Mày muốn chết thì kệ mẹ nhà mày... Giọng Hoàng vang lên rõ mồn một chửi vợ,tiếng cái Vi như cào như xé van xin. Ngồi bật dậy, Tú chửi: - Tiên sư thằbg chó này! Tú bất ngờ chửi, khiến Hùng lúng túng sợ sệt, ngỡ tưởng vợ chửi mình,hắn xin: -Em ...em Có làm gì đâu... chị... chị lại đánh em à? Tú vội vàng mặc quần áo rồi lừ chồng một cái khiến Hùng vỡ mật tưởng ngất. Nhanh chóng xuống nhà Tú dặn bà Xoan: -Cô để cửa nhé, cháu có việc phải đi, chắc về muộn. Bà Xoan gật đầu, chạy ra ngoài mở cửa Tú lái xe đi. Cái Vi bị đánh Tú cũng đâm tức theo, đây không phải lần đầu, nếu không dạy cho nhà Hoàng một bài học chắc cái Vi khó lòng mà sống nổi. Mà cũng chẳng cần, ngay đêm nay, Tú sẽ bắt cái Vi bỏ thằng Hoàng ngay tức khắc, chứ sống trong cảnh ngục tù thế này, thì tính mạng cũng lấy làm khó dữ chứ đừng nói sống hạnh phúc viên mãn. Tú gọi Vi thêm vài lần nhưng không ai nhấc máy, linh tính chuyện không lành, Tú gọi thêm cả Quốc, biết tầm này anh đã đi ngủ không xấu da, nhưng tình hình cấp bách, Tú không biết gọi ai hơn được. Chuông đổ không lâu thì Quốc nhấc máy ngay, Tú dặn anh đi luôn sang ngõ nhà bên ấy ,cô cũng sẽ tức tốc sang luôn. Chả hiểu sao lòng cô cứ như lửa đốt sốt ruột mãi, không biết Cái Vi có sao không nữa. Đến tới ngõ, Tú thấy Quốc đã đứng đấy đợi, vì nhà chồng Vi trong ngách không có số nên Quốc đành chịu. Lên xe theo Tú, trên mặt Quốc Vẫn dính hạt dưa chuột, chắc có lẽ anh vừa đắp mặt xong. Tú không nhịn được cười ,nhìn thì rõ nam tính ấy vậy mà ẻo lả vô cùng . Đi đến cổng, Tú và Quốc nhảy xuống, cổng nhà Hoàng mở toang im ắng như tờ. Nhưnh cũng từ đấy, Cả hai người nghe được tiếng của Hoàng: -Này! Định giả chết lừa thằng này à?tỉnh đi. Không đợi thêm phút nào, Tú cùng Quốc xộc vào nhà, mở toang cánh cửa buồng làm bằng gỗ mỏng manh ,Hoàng đabg đứng cạnh lấy chân đá người vợ đã bất tỉnh. Không đợi ra lệnh gì ,Quốc kéo Hoàng ra sân rồi đánh cho hắn tơi bời khói lửa. Tú lúc ấy vào đỡ lấy cái Vi máu từ trên đầu chảy ra khá nhiều. Cô vỗ vào mặt nó mấy cái nhưng toàn thân nó mềm nhũn: -Vi ơi, mày làm sao thế này? Tỉnh lại đi Vi. Nhưng nó đã không tỉnh lại, Tú cuống cuồng xốc cái Vi lên rồi cõng nó ra ngoài đường. Nghe tiếng hô hoán của Tú, hàng xóm láng giềng mới chạy sang, ai nấy đều đoán được sự tình. Bên sân, Quốc vẫn đánh Hoàng nhừ tử, anh đánh vì thói vũ phu một thì anh đánh vì Hắn đã làm khổ Tú mười. Đối với anh, làm tổn thương Tú là không thể, vì trước kia anh không muốn Tú phải suy nghĩ mà bỏ qua coi như không biết gì. Nhưng đến hôm nay , lấy cái cớ đánh vợ, anh trả thù luôn một thể Hàng xóm tràn vào sân lên tiếng chỉ trỏ, bởi xưa nay họ vẫn nghĩ gia đình mấy đời làm nhà giáo ,sống quanh đây họ chưa thấy nhà Hoàng mắng nhau câu nào. Nhưng đến hôm nay, chứng kiến cảnh thầy giáo đánh vợ gần chết thế này, họ mới vỡ lở , một vài người gọi công an đến chờ áp giải Hoàng đi. Lúc này, hẳn cũng bị ăn tẩn nhừ tử, máu mũi máu mồm chảy túa ra, người chẳng còn tí sức lực nào phải có hai người lôi đi mới vững. Quốc nhờ mọi người trông chừng hắn ,chờ khi công an đến rồi bàn giao lại cho họ, còn anh sẽ lên xe cùng Tú đưa Vi đến bệnh viện. Toan định đi thì tiếng gào của một người dân khiến Tú giật mình phanh lại: -Ôi giời ơi!đứa bé... đứa bé...sao lại ở đây? Một lần nữa, Tú và Quốc chạy vào, đến ngay chỗ sân giếng tại góc sân ,trong xô nước đứa trẻ con mới được vài tháng nằm thọt lỏn trong ấy tím tái khiến Tú sợ hãi thật sự. Trong lúc còn không biết làm gì, Quốc kéo nó lên rồi hô hấp nhân tạo. Khổ thân đứa bé còn đỏ hỏn, toàn thân ướt sũng chúc đầu dưới cái xô nước đầy,không biết nó nhảy xuống đây từ lúc nào, ai đã làm ra chuyện này mà ác độc đến vậy. Dù là nguyên nhân nào, nhưng nó không đáng phải chết, không đánh phải đứng ra trả giá cho cuộc hôn nhân đổ vỡ này. Tiếng xì xèo nói đứa trẻ đã không còn cứu vãn được nữa, nhưng Quốc vẫn miệt mài hà hơi thổi , hô hấp cho nó liên tục mong sẽ mang đến một phép màu. Cũng từ lúc ấy, một trận mưa vô tình nào lướt qua như trút, mưa đến nỗi ngập sân không thoát kịp, Quốc vẫn không nói năng gì tay thoăn thoắt ấn ngực. Những người có mặt vẫn đứng yên, không ai bảo ai, họ cởi áo khoác, áo cộc ra che lấy Quốc và đứa trẻ cho bớt mưa hắt vào. Nhưng cuối cùng, phép màu... đã không xuất hiện. Tú ngăn Quốc lại rồi lấy áo cuốn lấy đứa trẻ vào lòmg rồi ra lệnh: -Đưa nó vào viện, mẹ nó cũng đang nguy hiểm, không thể trần trừ thêm nưa. Quốc như bừng tỉnh, chợt nhớ ra còn cái Vi, nhanh chóng vùng lên chạy, anh lái xe chở Tú và mẹ con cái Vi vào viện. Trên đường đi, Tú khóc lóc trách cái Vi ngu dốt mà để xảy ra việc đau lòng, mai này có làm gì đi chăng nữa cũng sẽ chẳbg thể quên được nỗi đau mất mát lớn lao này. Đến viện, Quốc bế cái Vi lên xe ca ,còn Tú bế đứa bé . Hai mẹ con nó được đưa vào hai phòng riêng biệt, lại phải ngồi ở ngoài chờ, Tú sợ và ghét nhất cảm giác ngồi ngoài phòng cấp cứu đợi chờ thế này, nếu không khỏe, chắc có lẽ cô sẽ lăn ra vì căng thẳng mất. Sau hơn một tiếng ngồi chờ đằng đẵng, y tá cũng ra báo kết quả : -Đưa trẻ mất trước khi đến đây rồi, còn cô gái may mắn chỉ bị chấn thương phần mềm, không ảnh hưởng đến hộp sọ, cần phải giữa lại để theo dõi thêm Tú như lặng người, tim như nhói lên đau đớn, cả hai mệt mỏi ngồi ệch lại trong viện lúc giữa đêm. Quốc cứ nghĩ đến cảnh đứa bé đỏ hỏn mềm nhũn bị chết tức tưởi anh lại gào lên khóc . Một người đàn ông mạnh mẽ chứng kiến còn chẳng cầm lòng nổi huống chi là Tú.một người sắp làm mẹ,một người lại yêu trẻ con. Mệt mỏi, xót xa, cả hai chỉ biết ôm nhau động viên vượt qua nỗi buồn tưởng như vô hạn này.

8 2

Thảo luận

đang chương 24-25 mà bạn, đọc qua 41-42 ko hiểu gì luôn
11/25/2021 23:11 Trả lời
Cho mình xin một chấm đỡ trôi bài
11/25/2021 21:11 Trả lời